phần mềm bán hàng kệ siêu thị lắp mạng FPT tại Vinh
Audio có tên bắt đầu:
A . B . C . D . E . F . G . H . I . J . K . L . M . N . O . P . Q . R . S . T . U . V . W . X . Y . Z

(Ấn F5 Nếu Bạn Không Nghe Được)


Tháng 7- Hà Nội, anh và một nỗi nhớ!

  • Link
  • Blog
  • Diễn đàn
Blog Radio

  • Lá thư trong tuần: Tháng 7- Hà Nội, anh và một nỗi nhớ!
Tháng 7, mưa ngâu lại về. Hà Nội lại bắt đầu trở mình và xoay vần, chuẩn bị đón chào một mùa mới.Những cái nắng cháy bỏng cùng những cơn mưa ào ạt của mùa hạ đang dần nhường chỗ cho mùa thu- cho sự mát mẻ và những cái se lạnh!
 
Những cơn mưa và cái hiu hiu lạnh của con gió nhẹ làm cho em càng cảm thấy cô đơn và trống trải vô cùng. Hà nội mùa thu đẹp lắm, đẹp tựa như anh vậy! 

 


Hà Nội với từng con phố, hàng cây, vỉa hè, quán cóc hay bất cứ nơi nào, từ nơi sầm uất ồn ào tới những ngóc ngách nhỏ hẹp và thanh vắng… những nơi mà em đi qua đều chất chứa nỗi niềm của thương nhớ- nhớ Hà Nội và nhớ anh. Giờ này anh vẫn ở đâu đó trong dòng người tấp nập kia, nhưng trong thế giới của em người đã đi mất rồi… Anh ơi, Hà Nội đó, nơi em đã đi qua, nơi em còn trở lại, và nơi đó còn có anh, còn nhiều lắm trong em những vấn vương nơi này!

 20h30, em lang thang một mình trên con đường đông đúc người qua lại nhưng vắng bóng anh, những nỗi buồn cứ chất chứa đầy vơi khiến nước mắt em lại trực trào. Thế nhưng, liệu rằng trên con đường có vô vàn con người qua lại kia có ai thấy được giọt nước mắt của em, có ai hiểu được em đang buồn đến chừng nào? Cũng như anh, anh cũng đâu biết được em đã từng nhớ và mong anh,trái tim em đã tan nát vì anh như thế!

  Blog Radio 295: Tình yêu mùa hè!

Em cũng như bao người con gái khác, khi yêu ai thì sẽ dành tất cả cho người mình yêu. Em không trách anh đâu! Nhưng giờ đây em đang tự trách mình, tại sao lại mở lòng sau mối tình đầu dang dở, đã tự nói rằng sẽ không để trái tim một lần nữa phải đau, sẽ không rung động, không yêu, không thổn thức, không cảm xúc... nói chung là không gì cả.. Nhưng tại sao khi gặp anh em lại thay đổi, cái cảm giác khao khát được yêu thương, được chở che, vỗ về lại ùa vào trong tâm trí em? Tại sao trái tim em lại rộn ràng, lại cảm thấy hạnh phúc sau mỗi cuộc gọi, mỗi tin nhắn, mỗi lời quan tâm mà anh dành cho em. Tại sao em lại tự làm mình đau thêm lần nữa? Phải chăng là do em, hay định mệnh và ông trời bắt em phải như thế?

 Tất cả những kỉ niệm trong em không phải là những lần được cùng anh đi chơi, không phải được nắm tay anh đi trên những con đường Hà Nội, bởi lẽ em chưa bao giờ được như thế, đó chỉ là những ước ao mà nếu có thể yêu nhau em sẽ bắt anh cùng em thực hiện cho bằng được. Với em, kỉ niệm là những gì em mong muốn ở anh, điều mà có lẽ không bao giờ anh biết và chưa bao giờ em nói! Trên con đường em bước có những tiếng lá rơi xào xạc , tiếng xe cộ ồn ào, tiếng còi xe inh ỏi hay đơn giản là tiếng cười nói của những cặp tình nhân tay trong tay lướt qua em.. tất cả âm thanh và hình ảnh ấy đã tạo nên cảm xúc trong em từ đó hóa thành kỉ niệm về anh và… về Hà
Nội!

Hà Nội về đêm, những làn gió thoảng qua, nhẹ nhàng, dịu êm, nhưng trong lòng em lại đang nổi từng đợt sóng mạnh mẽ và cuộn trào, những con sóng của nỗi nhớ mong anh! Nhớ người đã chia sẻ với em biết bao vui buồn, hạnh phúc, mệt mỏi và muộn phiền.. người đã luôn thường trực ở trong tâm trí em, luôn là người em nghĩ đến đầu tiên khi bị tỉnh giấc do ác mộng, người đã cho em mượn đôi bàn tay qua những dòng tin nhắn để làm em bớt sợ hãi và xoa dịu nỗi đau cho em mỗi khi em đau bụng…Từ nay em sẽ loại bỏ dần dần những thói quen cũ ấy, sẽ không tỉnh dậy là nhắn tin cho anh, đau bụng là tìm tới bàn tay anh và cũng chẳng vào facebook chỉ để chờ đợi màu xanh của cái tên anh nữa.

Anh à, khi em ngồi viết những dòng chữ này, em đang rất nhớ anh, từng nỗi nhớ như gặm nhấm trái tim em, nhớ đến cồn cào! Em đã quyết định sẽ từ bỏ cái tình cảm đơn phương ấy. Bởi em biết trái tim kia không có hình bóng của em, dù thế nào đi chăng nữa anh cũng chỉ coi em là 1 người bạn, một người em gái không hơn không kém. Thôi thì em sẽ cất giữ tất cả những kỉ niệm và nỗi nhớ anh vào một chiếc hộp rồi chôn sâu vào quá khứ!

Em sẽ dừng lại tất cả để bỏ đi mối tình này, nhưng em sẽ không bao giờ quên anh, người đã từng đi qua cuộc đời em như vậy! Vẫn cố gắng mỉm cười khi nhận được sự quan tâm của anh, vẫn đáp trả những dòng tin nhắn… và vẫn sẽ quay lại Hà Nội, lang thang, rong ruổi như chưa hề có những kỉ niệm buồn. Nhưng có lẽ em sẽ không còn đi một mình, không còn những dòng chứ  thông báo với anh rằng em đang ở rất gần anh và mong ngóng anh tới bên em nữa!
 
Dù cuộc sống này có thể có những cái đến và đi như một sự sắp đặt trước, nhưng em tin vào một ngày không xa, hạnh phúc thật sự sẽ ở lại với chính mình. Và anh cũng vậy, hãy bình yên và hạnh phúc trên con đường anh đang đi nhé! Chào tạm biệt, mối tình đơn phương của em!

Gửi từ vu thanh <thanhkoi251292@>


  Blog Radio 295: Tình yêu mùa hè!
  • Truyện ngắn: Tình yêu mùa hè

“Anh có tin rằng sau cả mùa đông dài đằng đẵng tình yêu của chúng ta sẽ thay đổi?”

Tháng 6, nắng, nóng, gió! Công ty lại đón nhận những công nhân thời vụ mới! Họ đến khi mùa hè bắt đầu. Và họ rời đi khi tháng 9 đến. Nguyên là một trong những công nhân như vậy. Đơn giản, cô muốn tìm một công việc làm thêm, kiếm một khoản tiết kiệm nho nhỏ.

Suy nghĩ ấy cũng không làm cô lạc quan hơn được chút nào, khi cô phải đối mặt với áp lực công việc. Công việc đơn giản. Nhưng nhiều khi nó làm cô bị căng thẳng và phát điên. Mỗi lần như vậy, Nguyên lại ra một góc khuất trong công ty và ngồi khóc ngon lành như một đứa trẻ. Bất thình lình, Nguyên gặp anh – cơn gió mát mùa hè của cô. Dáng anh cao cao, gầy gầy, bần bẩn, hay cười nhăn nhở và rất thích chọc cô cáu.

Một trong những lần cô ngồi ở góc khuất ấy thì anh xuất hiện, với dấu hiệu là một cảm giác lạnh tê áp vào má. Tiếp theo là cái giọng đùa đùa vang lên:

-Uống lon nước lạnh cho có nước mà khóc tiếp em ơi!

Ngẩng lên với đôi mắt đỏ, ngân ngấn nước, Nguyên cáu kỉnh:

-Cảm ơn anh! Thêm lon nước của anh nữa thì chắc tôi khóc lụt cả cái công ty này mất!

-Vậy thì uống đi rồi lấy nước dập lửa cho anh vậy! Em ngồi nóng chỗ đến mức cháy sắp trụi chỗ ngồi yêu thích của anh rồi đấy!

Nguyên đứng phắt dậy, tay quạt quạt vài cái rồi nói:

-Xin lỗi anh nhé ! Tôi hết thời gian nghỉ rồi nên chỉ có thể làm đám cháy to hơn thôi ! Cảm phiền anh dập lửa hộ tôi.

Nói rồi, Nguyên đi thẳng, mặc kệ Minh đứng như trời chồng, lắc đầu nguầy nguậy về con bé khó tính kia. Trên đường quay lại xưởng, Nguyên tiện chân đá viên đá nằm trên đường, lẩm bẩm:

-Số mình đen thật! Đã gặp phải mấy quản lí khó tính. Giờ lại gặp thêm cái con người nhăn nhở, thích chọc vào nỗi đau của người khác nữa!

Lần thứ hai, họ cũng gặp nhau ở chỗ khuất khuất ấy. Vừa thấy dáng Nguyên ngồi đó, Minh đã kịp trêu:

-Này em ơi ! Anh đã bảo đừng có đốt khét lẹt chỗ của anh rồi mà.Sao em cứ thích làm vậy nhỉ?

-Anh có ghi rõ tên anh ở đây không mà nói như vậy?

-Ờ thì anh không ghi. Nhưng mà anh đã mài nguyên một thùng quần ở chỗ em đang ngồi đấy! Thế cho nên, em đừng khiến anh thấy tiếc cả một thùng quần hỏng đó được không?

-Thôi được rồi! Tôi đứng dậy để anh được tiếp tục công việc yêu thích của anh – mài quần nhé!

Giống như lần trước, Nguyên lại cáu kỉnh. Còn anh lại ngồi cười ngất vì đã có thêm một người để trêu chọc. Công việc căng thẳng nên cần những giây phút như vậy – một chút đùa để cuộc sống bớt đi những căng thẳng, lo toan.

  Blog Radio 295: Tình yêu mùa hè!

Dường như, số phận đã định đoạt cho hai người. Lần nào, Nguyên cũng đụng độ Minh, không tránh được. Gây chiến mãi cũng đến lúc mệt nhoài. Chẳng hiểu từ bao giờ, hai người lại bắt chuyện thân thiết với nhau.

-Em sang đây lấy chồng hả?

-Nguyên ậm ừ, anh  cướp lời nói luôn:

-Anh biết ngay mà! Con gái vào đây làm chỉ có hai nhóm : Xuất khẩu lao động và lấy chồng, có thẻ cư trú thì vào đây làm công nhân thời vụ thôi! Suy ra là em đã kết hôn rồi! Thế em sang bên này lâu chưa?

-Em lấy chồng cách đây 5 năm năm rồi ! Hai năm đầu, chồng để em ở Việt Nam để học tiếng, cũng là lo giấy tờ thủ tục cho xong. Em qua đây mới được ba năm. Chồng giữ ở nhà, mãi mới cho vào đây đi làm.

-Vậy là em đã thoát ông chồng già khú! Chúc mừng em nhé!

-Vâng! Cảm ơn anh. – Nguyên điềm đạm trả lời

-Nhẫn cưới của em đâu? Chồng keo kiệt không mua hay em tiếc nhẫn mà không đeo vậy?

-Em sợ bị giật nên không đeo thôi!

-Vậy hả em ? Thôi không đeo cho yên tâm! Anh đỡ mang tiếng cướp vợ người khác. – Minh cười lớn.

Những câu chuyện cứ nối dài từ ngày này qua ngày khác. Nguyên bớt đi những giọt nước mắt ấm ức. Cô thêm những nụ cười tươi rạng rỡ. Còn anh như ngày càng bớt cái tính trêu chọc đi, điềm đạm hơn.

Ngày tháng dần trôi về gần tháng 9 hơn. Tự bản thân Nguyên dấy lên cái gì đó rất mơ hồ. Cô không thể định nghĩa, hình dung và đặt tên chính xác cho nó. Nhưng ít nhất cũng là sự bồi hồi, sợ mất đi một thói quen khó bỏ - ở gần anh, trò chuyện với anh.

Dạo gần đây, Nguyên hay nghe bài Những nụ hôn cuối. Tâm trạng bài hát rất hợp với tâm trạng của cô lúc này – lo sợ, hoài nghi … Cô buồn ra mặt còn anh thì vẫn cái kiểu vui vẻ thường thấy. Nguyên ngồi thần người nghe nhạc mà không biết anh đến bên lúc nào không hay. Anh lấy một bên tai nghe nhét vào tai mình mà nghe. Anh thốt lên:

-Lấy chồng rồi mà vẫn nghe tình ca buồn hả em? Chồng không nói gì hả? À mà nhạc nước ngoài, nghe có hiểu đâu mà kêu.

-Kệ em! – Nguyên bướng bỉnh.

-Không kệ em thì anh biết làm gì nữa? Mai anh đi công tác một tuần nên không có ai canh xem em có đốt gì không đấy ! Nhưng hứa với anh là có làm gì thì cũng nhẹ tay thôi nhé! Em phải hứa là không được tranh thủ lúc anh vắng mặt mà trả thù nghe chưa!

-Em hứa không làm gì chỗ anh mài quần đâu mà! Em vào trước nhé!

Nguyên lặng lẽ bước đi, lặng lẽ hát một câu duy nhất : “Anh có tin rằng sau một mùa đông dài đẵng đẵng, tình yêu của chúng ta có đổi thay?”. Nguyên không thể khóc thêm được nữa. Vì hôm nay là ngày cuối cùng cô làm ở đây! Chia tay anh, chẳng nhẽ cô lại khóc. Không …. Cô không được khóc  Cô phải cười để anh yên tâm về cô.

Khi bình minh ló dạng, hai con người ấy cùng khởi hành, đi về hai nơi khác nhau. Anh đi về phía Bắc với cả đống công việc cần phải làm. Còn Nguyên bình lặng xách đồ, bắt tầu đi về phía Nam – về trường và kết thúc mùa hè ở đây.

  Blog Radio 295: Tình yêu mùa hè!

Tháng 9 đến với việc rời đi của học sinh – những nhân viên thời vụ của công ty. Không giống như Nguyên, anh quay lại công ty sau  chuyến đi dài về phía Bắc với tư cách là quản lý chính thức của công ty. Mùa hè vừa qua là thời gian tập sự của anh

Theo thói quen, anh ngồi chờ Nguyên ở chỗ cũ với rất nhiều điều muốn nói. Một ngày, hai ngày … trôi qua khiến anh không tài nào ngồi yên được. Linh tính báo với anh có điều gì đó không ổn. Kiếm tra lại danh sách nhân viên, không thấy tên Nguyên ở đó. Anh cảm giác như mất mát một thứ gì đó quá lớn lao, quá quan trọng.

Đành rằng Nguyên đã kết hôn. Nhưng sâu thẳm trong anh vẫn tin đó chỉ là một lời nói đùa của Nguyên. Vậy Nguyên lấy lí do gì để có thẻ cư trú ở cái xứ này.Anh không tài nào hiểu được.

Chuỗi ngày tiếp theo thực sự rất nặng nề với Minh. Anh lang thang tìm kiếm một bài hát nào đó để nghe, để trấn tĩnh. Bất ngờ, anh tìm được bản dịch của bài Những nụ hôn cuối. Giai điệu bài hát vẫn vậy – buồn, da diết, đầy tiếc nuối…Chắc chắn phải có một lời giải thích hợp lí cho chuyện này.

Sau vài thao tác kiểm tra hồ sơ nhân sự đơn giản, anh đã tìm được thông tin về Nguyên – trường học, số điện thoại, …Thêm một chút công sức nữa, anh đã tìm được địa chỉ của Nguyên. Bước tiếp theo là chờ đợi… cho mùa đông qua.

Phần Nguyên, cô quay lại trường, bắt đầu năm học cuối. Đơn thuần, cô đặt dấu chấm kết thúc cho mùa hè vừa qua, dấu chấm hết cho thứ tình cảm thoáng qua ấy ! Cô cần một tấm bằng để quay lại quê hương, cần được ở gần bố mẹ. Ba năm rồi, chưa một lần về nhà  chỉ càng khiến cô thêm nhớ, càng muốn thời gian trôi thật nhanh để được về, được ở trong vòng tay của bố mẹ.

Nguyên lao vào học. Cô chỉ về phòng thuê khi thư viện đã đóng cửa. Thường thường là vào lúc tối muộn. Dạo gần đây, cô cứ có cảm giác có ng đi theo mình. Khi cô quay lại thì lại không thấy ai cả.
Nhưng, cảm giác có người theo thì rất chắc chắn.

***

Tháng 6 lại về với nắng, nóng, gió, tiếng ve kêu. Nhưng tháng 6 này có một chút thay đổi nho nhỏ. Đó là, Nguyên tốt nghiệp! Những ngày cuối cùng luôn mang lại nhiều cảm xúc khó tả : hồi hộp, lo lắng, bồi hồi, xúc động. Những thủ tục tốt nghiệp rắc rối cuối cùng cũng xong.  Giờ,Nguyên chỉ cần chờ thêm một chút nữa là có thể về nhà.

Đó là một tối mùa hè mát mẻ. Nghĩ cũng thật lạ, ở đất nước này, ban ngày nóng, rất nóng; còn ban đêm thì lại mát mẻ, nếu không nói là có phần lạnh. Nguyên trở về nhà sau bữa tiệc tốt nghiệp. Cô chếnh choáng trong hơi men. Trên tay là đôi giầy cao gót mà cô tháo ra từ bao giờ. Vừa đi, Nguyên vừa lẩm bẩm:

-Đau chân quá! Đúng là giầy cao gót chỉ nên dành cho những dịp đặc biệt , chứ không phải đi hàng ngày.

Trong lúc ấy, Nguyên nghe đâu đó có tiếng nhạc vang lên. Giai điệu bài hát ấy - Những nụ hôn cuối - vang lên reo rắt … rất gần, ngày càng gần hơn. Vẫn là giai điệu quen thuộc ấy – buồn, da diết,  đầy tiếc nuối, …cùng lúc một giọng con trai cất lên.

-Vậy thì em chuyển qua đi giày thể thao đi. Không bao giờ đau chân, mà lại có thể chạy trốn khỏi anh  rất nhanh nữa.

-Ai đấy?  Tôi cảnh báo là tôi biết võ đấy nhé! – Nguyên lớn tiếng.

-Một năm thôi mà em đã biết võ rồi đấy! – Giọng con trai đáp lại.

-Ra mặt đi!

Nguyên cố căng mắt nhìn về phía có tiếng nói đó. Cái dáng người ấy sao thân thuộc với cô đến vậy. Cao cao, gầy gầy, cái dáng dựa người vào tường ấy, một chân duỗi thẳng, một chân co co, giầy dụi dụi vào ống quần. Thân quen lắm ! Anh … chứ không phải ai khác đang đứng… chỉ cách cô có vài bước chân ngắn ngủi.

  Blog Radio 295: Tình yêu mùa hè!

Phần anh thì bước chậm rãi ra phía đèn sáng, để Nguyên thấy mặt anh được rõ hơn. Vẫn nụ cười thân thuộc ấy, không lẫn vào đâu được. Nguyên sững sờ, bị động. Còn anh thì vẫn cười rất tươi, lại cất tiếng:

-Em mặc váy trông xinh lắm! Đeo kính trông càng xinh. Biết trước thế này, anh đã cướp em khỏi ông chồng già của em rồi! Mà … chồng em là ai vậy?

Cảm xúc trong Nguyên lẫn lộn. Gặp lại anh ở nơi này là điều không bao giờ cô nghĩ đến. Trong thâm tâm cô, anh thuộc về quá khứ, một kỉ niệm đẹp cho mùa hè vừa qua. Cô đã học cách quên đi anh rồi!
Với cô, giờ là lúc thu dọn đồ đạc để quay trở về Việt Nam sau nhiều năm xa cách. Cô không muốn ai, điều gì ngăn cản cô làm điều đó. Tại sao anh lại xuất hiện, phá vỡ tan tành kế hoạch của cô chứ.Nhưng rồi, cô bình tĩnh lại mà cất lời:

-Em ăn mặc như thế nào thì đâu liên quan đến anh. Chồng em là ai thì cũng đâu liên quan  đến anh. Tại sao anh có thể tìm ra được em?

-Cái con nhóc này ! Anh rất giỏi tìm người mà – nhất là với một người “bốc mùi” như em.- anh bông đùa trước khi nghiêm giọng trở lại-Vẫn cái kiểu bướng bỉnh như mọi khi! Tại sao hả  Nguyên?

Điều tiếp theo mà Nguyên biết là cô được ôm rất chặt bởi vòng tay anh. Cô cố gắng giẫy ra cũng không nổi. Anh sợ cô lại biến mất khỏi cuộc đời anh một lần nữa. Nên anh không thể nào ôm cô nhẹ hơn được.

-Em có biết em rất quá đáng không !? Em đã phạm tội lớn khi bỏ trốn cùng một góc rất lớn trong trái tim anh. Tại sao em lại phải nói rằng em đã kết hôn rồi! Vì điều gì?

Nguyên nửa muốn nửa không muốn trả lời câu hỏi của anh. Chẳng nhẽ, Nguyên lại nói rằng : “Em không muốn cướp chồng tương lai của cô gái người bản địa nào đó, không muốn mẹ em mong chờ đứa con gái đi biền biệt là em sao?”

Minh hiểu điều khiến Nguyên im lặng. Cô vốn dĩ là một người sống tình cảm. Bao nhiêu năm ở nơi đất khách quê người qua là đủ với Nguyên. Lúc này đây, Nguyên chỉ muốn quay trở về. Anh có là gì của Nguyên mà có quyền bắt Nguyên ở lại, kéo dài thời gian ở lại cái xứ này.

Không! Vốn dĩ, anh có quyền và được quyền giữ cô lại. Bởi vì, ai đã khiến anh nghe đi nghe lại rất nhiều lần bài hát ấy? Con người mà! Chẳng ai tự nhiên cứ nghe đi nghe lại một bài hát nào đó, nói thích một bài hát nào đó … trừ khi bài hát là những lời bản thân người đó muốn gửi gắm đến đối phương của mình. Anh nói:

-Nhóc sợ là nhóc làm giảm số lượng thanh niên chưa vợ ở đây hả? Xứ này, con trai độc thân thừa mứa đến mức ai được vợ hỏi cưới là gật luôn đó!

-Vậy thì liên quan gì đến em!?- Nguyên cự nự - Ai nói em sẽ cướp anh đi chứ!?

-Vậy ai đã khiến anh phải nghe đi nghe lại rất nhiều lần bài hát Những nụ hôn cuối?

-Nghe hay không là chuyện của anh. Tại sao anh cứ quy kết cho em?

Giọng anh trầm ấm, thuyết phục:

-Thì nghe hay không là quyền ở anh. Anh đã sai lầm khi nghe lại bài hát ấy cả nghìn lần. Là anh đã sai khi dành những ngày nghỉ phép của mình để về đây, theo em lặng lẽ từ phía sau vào những ngày tối muộn, nhất là những đông lạnh lẽo … Anh đã sai rất nhiều. Tất cả cũng vì anh đã quá si tình,  ĐÃ-YÊU-EM-QUÁ-NHIỀU.

Nguyên lặng im không nói gì. Anh đã quá si tình, đã hành động giống như một người trẻ đầy nông nổi, đã hành động theo con tim mình chứ không phải theo lý trí – đúng theo cách thường thấy ở độ tuổi của anh.

-Em … em …- Cô lắp bắp.

- Em muốn nghe câu trả lời của anh không ? – Anh hỏi lại cô- Sau cả một mùa đông dài đằng đẵng, tình yêu của chúng ta vẫn nguyên vẹn như ngày đầu, em yêu!

  •  Truyện ngắn của Sẹo

Người đọc: Chit Xinh

Kĩ thuật: Đức Thụy - Chit Xinh

Sản xuất: Dalink Studio Group

Bạn có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.

Để những câu chuyện tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog ViệtNhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vntrên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn 

 
Click để tham giacập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!


Gửi phản hồi
 
Tên của bạn :
Email của bạn :
Tiêu đề :
Nội dung:
 
Chỉ chấp nhận file upload có đuôi : .jpg, .gif, .bmp, .doc, .rtf, .pdf
File upload 1:
   
Giám khảo The X FactorTulisa nóng bỏng với bikini trên bãi biển Nữ giám khảo The X Factor - Tulisa khoe hình xăm và thân hình sexy trên bãi biển Dubai.