- Vậy chắc Phương Linh không thể thuộc tuýp người dễ đi vào giấc ngủ không mộng mị, trăn trở?
- Cũng có đấy. Đó là lúc tôi cảm thấy thoải mái thôi,
còn những lúc có chuyện, thì lúc ngủ trán tôi sẽ nhăn các kiểu. Mỗi lần
mẹ nhìn thấy phải vuốt ra cho con gái đấy.
- Phương Linh mất bao lâu để quyết định chuyển vào Sài Gòn để sống?
- Chỉ ngắn gọn là gọi điện thoại về gia đình nói là
muốn vào Sài Gòn, ba mẹ muốn thăm thì phải tốn kém đấy. Đang ở ngoài kia
rất tốt, muốn đổi gió, vào. Vậy thôi. Tôi là người tự do trong mọi
thứ. Tôi thích đi đâu, làm gì là tôi tự quyết định bởi đó là cuộc sống
riêng.
Trong tích tắc, tôi là người chỉ tham khảo ý kiến những
người xung quanh thôi, tức là liên quan đến cuộc sống riêng. Nhưng
hiếm khi làm theo yêu cầu, ví dụ: "Sao Linh không vào Sài Gòn?" thì
nghe đấy nhưng… không vào. Tuy nhiên, trong công việc có cả một ê-kíp
hỗ trợ, nếu tôi quyết định sai thì sẽ ảnh hưởng đến cả ê-kíp nên trong
công việc tôi là người biết nghe lời.
- Quyết định Nam tiến sẽ không có chuyện dùng dằng vào ra như một số ca sĩ ngoài Bắc khác?
- Tôi không phân biệt Nam và Bắc, chỉ là ở lâu ngoài Hà
Nội nên tôi muốn đổi gió, quyết định vào Sài Gòn. Lúc trước khi ở
ngoài ấy, tôi vào đây chỉ là nhận show, diễn xong tụ tập bạn bè đi chơi
vui vẻ. Sài Gòn chỉ là nơi để chơi thôi. Nhưng bây giờ tôi lại thay
đổi bởi vì từng thời gian, từng mốc, thời điểm tự dưng mình thấy phù
hợp và nó đến với mình thì mình đón nhận thôi.
Trong Nam, tôi cảm thấy rất tốt, không phải một mình
gánh vác mà có người chia sẻ. Hai mình vẫn tốt hơn là một mình. Tôi là
người dễ thích nghi, như thế nào cũng sống được, nếu không được, tôi
phải cố để sống được. Thế thôi.