Một buổi sáng mùa hè, một chú thợ may ngồi trên phản bên cửa sổ chăm chú khâu, có vẻ khoan khoái lắm. Chợt có bà nông dân đi qua phố rao hàng:
- Có ai mua mứt ngon không đây! Có ai mua mứt ngon không đây!
Chú thợ may nghe bùi tai, thò đầu ra cửa sổ gọi:
- Lại đây, bà ơi, lại đây tôi mua nào.
Bà hàng khệ nệ mang thúng trèo ba bậc thanh lên tới chỗ chú thợ may ngồi. Bà giở cho chú xem tất cả các bình mứt. Chú xem hết bình nọ đến bình kia, giơ lên ngắm nghía, dí mũi vào ngửi, rồi mãi sau mới nói:
- Mứt ngon đấy, bà cân cho tôi vài hoa nào, hay nửa lạng cũng được.
Bà hàng cân rồi đi. Bà tức lắm vừa đi vừa làu nhàu vì cứ tưởng là vớ được món khách bở.Chú thợ may reo lên:
- Lạy Chúa, ăn mứt này Chúa ban cho mình có sức có lực.
Rồi chú mở tủ lấy bánh mì, cắt một miếng dài phết mứt lên. Chú nói:
- Ăn được đấy! Nhưng mình phải khâu xong cái áo này đã rồi hãy chén.
Tác giả: Truyện cổ Grim – Người đọc: Nhím Xù – Kỹ thuật: Đức Thụy, Nhím Xù
Ảnh minh họaChú để bánh bên mình, khâu nốt, hứng lên, mũi khâu mỗi lúc một dài. Trong khi đó, mùi mứt thơm xông đến tận một bức tường gần có đầy ruồi đậu. Ruồi kéo đến đông đặc xà xuống bánh. Chú thợ may nói:
- Ơ kìa, ai mời chúng mày đấy?
Rồi chú đuổi các vị khách không mời mà đến ấy đi. Ruồi không hiểu tiếng Đức nên không chịu bay đi, chúng lại kéo đến đông hơn.Chú thợ may cáu tiết lên, vớ lấy một mảnh dạ, quật túi bụi, vừa quật vừa mắng:
- Đợi đấy, tao cho chúng mày biết tay.
Chú đập ruồi rồi đếm, được đúng bảy con nằm lăn kềnh chết thẳng cẳng. Chú tự phụ về sự anh dũng của mình và nói:
- Mình thật là cừ, phải làm cho cả tỉnh biết việc này mới được.
Chú vội may ngay một cái thắt lưng, thêu mấy chữ to: "Một đòn chết bảy".Rồi chú lại nói thêm:
- Sao lại chỉ một tỉnh thôi nhỉ! Phải làm cho cả thiên hạ biết việc này mới được!
Lòng chú rộn rực vui như mở cờ. Chú đeo thắt lưng định đi chu du thiên hạ, vì chú cho anh dũng như chú mà chẳng lẽ cứ ở cái hiệu may quèn này mãi thì phí đi mất. Trước khi chú ra đi, chú lục lọi khắp nhà để xem còn có gì mang đi được. Nhưng chú chỉ thấy có miếng phó mát cũ liền nhét vào túi. Trước cửa, chú thấy một con chim bị mắc vào bụi cây, chú đút chim vào túi nốt. Rồi chú anh dũng lên đường. Chú nhẹ mà nhanh nên đi không biết mỏi.

(...)
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm
nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ
bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa
chỉ email blogviet@dalink.vn