(Ấn F5 Nếu Bạn Không Nghe Được)
"Yêu tuổi trẻ bỏ hoang, cùng kiếp sống ơ hờ". Tôi cứ tưởng người viết bài này phải trên 30 tuổi kia. Google it. Lê Cát Trọng Lý, năm sinh, 1987. Ớh. Nơi sinh, Đà Nẵng. Ớh. Chị từng mở quán Nếp, Ớh. Cô bạn đã dẫn tôi đi quán Nếp không hề biết điều này.
Dạo đó trời cũng mưa mưa giống như bây giờ.
Tôi và hai người bạn đang trên đường đến Oasis, một quán nhỏ nằm trong
hẻm đường Nguyễn Chí Thanh. Không hiểu sao, cô bạn tôi đổi ý, nói "Mèo,
đi quán khác, không vô Oasis nữa".
Quẹo ngay góc ngã tư đèn đỏ Trần Phú,
Hùng Vương, vô một quán cafe rất nhỏ, cái biển tên bé xí chỉ có một chữ
Nếp viết tay bằng phấn trên một cái bảng nhỏ kiêm luôn thực đơn của
quán. Chúng tôi lên tầng 2. Tầng 2 của quán tạo cho tôi một cảm giác ấm
đến lạ, có lẽ vì ánh nến, có lẽ vì những khoảng không gian gần nhau
nhưng vẫn tạo được sự riêng tư tối đa, có lẽ vì cái đĩa nhạc hòa tấu
đang bật lúc đó, có lẽ vì cái ghế nệm êm ái với áo ghế có loại hoa văn
rất lạ.
Tôi cười, một lựa chọn đúng cho một buổi tối mưa dầm. Nhưng đó
chẳng phải lý do mà cô bạn tôi chọn Nếp. Có lẽ, vì cô bạn yêu chủ quán
này, nên đoán rằng tối nay cô chủ sẽ hát. Mà đúng vậy thật, cỡ 8 giờ,
bạn bè cô chủ kéo tới. Hai anh chơi guitar, chủ quán chơi guitar và một
chị (theo lời bạn tôi là em của chị chủ quán cũ) chơi violon. Cô chủ có
chất giọng khàn, một phần có lẽ vì cô hút thuốc lá, một chắc do trời
sinh, hát Zombie mà tới bây giờ, tôi vẫn còn ấn tượng vì nó quá hay, hay
hơn cả bản của The Cranberries mà sau này tôi mới nghe. Nhưng chị chơi
violon đó cũng chẳng thua gì. Norwegian wood, Chênh vênh và Lạc, rợn
xương sống. Hát bằng trái tim, đó là điều tôi cảm nhận vào tối hôm đó.

Khoảng 1 hay 2 tháng sau.
Tình cờ đọc blog của một chị bạn quen, có link "Nghe tôi kể này". Tâm trạng hôm đó của tôi cũng không được tốt cho lắm.
"Xin hãy đến đây, tôi kể cho nghe..."
Một
mở đầu quá nhẹ nhàng cho một bài hát. Mà bản thân bài hát đó cũng thật
sự là nhẹ nhàng, với tiếng ghitar thùng đệm nhỏ, nhẹ, xen lẫn tiếng
violon ở khúc đầu, nhịp chậm, giọng ca cứ nhẹ nhàng, nhẹ nhàng kể "câu
chuyện về người em gái xinh". Nhưng, sự nhẹ nhàng đó nó chỉ giống như là
lót đường, là đế của một sự mãnh liệt, một sự mãnh liệt đến mức điên
cuồng mà thôi. Cô em gái, nhẹ nhàng, dịu dàng, nhưng... Tôi cảm thấy
tình cảm của cô nhiều, nhiều lắm. Cô yêu nhiều lắm, cây cỏ, mùa màng...
Tôi thấy tình cảm của cô mãnh liệt lắm, làm chín mùa xuân, làm mùa hạ
rạo rực, làm mùa đông mê mẩn... Đâu phải dễ dàng đâu.
Người
em gái đã là một sự mãnh liệt, thì "câu chuyện về người điên" tiếp sau
gần như là một sự cuồng si. Tình cảm quá nhiều, dù đã dành cho cả cây
lẫn cỏ, cả hòn đá ven đường nó vẫn còn tiếp tục cháy. Để mong là mây
gieo giắc tình cảm đó, đã mong lang thang để chia sẻ tình cảm đó, mong
muốn kiếp sống chỉ để yêu, yêu như người điên để chẳng phải quan tâm gì
cả...
"Yêu tuổi trẻ bỏ hoang, cùng kiếp
sống ơ hờ". Tôi cứ tưởng người viết bài này phải trên 30 tuổi kia.
Google it. Lê Cát Trọng Lý, năm sinh, 1987. Ớh. Nơi sinh, Đà Nẵng. Ớh.
Chị từng mở quán Nếp, Ớh. Cô bạn đã dẫn tôi đi quán Nếp không hề biết
điều này.
"Thương".
Cái tên rất ngắn phải không? Cũng vẫn lối đánh guitar rất đơn giản ấy.
Cũng vẫn giọng hát lạ lạ quái quái ấy. Vẫn kiểu kể chuyện từ từ, tưởng
như dịu dàng ấy. Nhưng bài hát này có vẻ bớt dữ dội hơn bài trên, dù vẫn
là "ghen với gió, giận cơn mưa, mong cho trời đứng lại" "giật nụ hôn từ
gió khát"... Dường như đó chỉ là những cảm xúc nhẹ nhàng, vu vơ, làm
vài ba cái vớ vẩn để quên một thứ gì đó thôi, chứ không day dứt và thôi
thúc như trên. Ước mơ lớn, mong muốn lớn, và con người nhỏ bé, dường như
làm ta say. Cô nàng trong bài hát bơ vơ (có vẻ chữ này ko đúng lắm),
đắn đo suy nghĩ, nghĩ chán rồi vẫn chưa ra thế là mơ thôi... Đơn giản
nhỉ...
Đó là hai bài lần đầu nghe tôi
thích nhất của Lê Cát Trọng Lý. Sau này tôi thích thêm Cười Adam và Chưa
ai cũng trong "album" đó. Mới có trên mạng là Ghen, Sen và Trời ơi. Đôi
bờ thì đã có lâu rồi, cũng là một bài hát rất đáng nghe, mặc dù nó hơi
hao hao giống Que Sera, một bài nhạc Pháp.
Xin hãy đến đây tôi kể cho nghe câu chuyện về một người em gái xinh
Em làm mùa xuân chín trong nụ cười tươi sáng
Em rạo rực nghìn năm, trong mùa hạ tình yêu
Em nhìn tựa mưa thu, trao tình cùng cây lá
Đông dành tặng riêng em, những khát khao miên trường
Nhacvietplus tổng hợp
Nghe tôi kể này
Sáng tác: Lê Cát Trọng Lý
Thể hiện: Lê Cát Trọng Lý
Xin hãy đến đây tôi kể cho nghe câu chuyện về một người em gái xinh
Em làm mùa xuân chín trong nụ cười tươi sáng
Em rạo rực nghìn năm, trong mùa hạ tình yêu
Em nhìn tựa mưa thu, trao tình cùng cây lá
Đông dành tặng riêng em, những khát khao miên trường
Và xin hãy đến đây tôi kể cho nghe
Câu chuyện về một người điên rất vui
Cô yêu từng hàng cây, trò chuyện cùng hòn đá
Cô mong làm mây bay hóa kiếp thành con gió
Cô yêu vạn người dưng, yêu thêm ngàn người điên
Yêu tuổi trẻ bỏ hoang, cùng kiếp sống ơ hờ...
La la la la la la la... tôi yêu người em gái!
La la la la la la la... tôi thèm làm người điên!
dungelevan
Email : silentboy_mda@yahoo.com.vn
nghe Lê Cát Trọng Lý hát có cái gì đó gợi nhớ đến âm hưởng của Trịnh Công Sơn,ngôn từ khá chau chuốt,ấm áp.