Đêm màu xanh bình yên đến kỳ lạ....
Ta đã không tin cho đến khi cho đến khi anh biến mất và tan vào màn đêm sâu thẳm ngoài kia. Còn ta cứ lững thững tìm dấu chân anh trên bờ cát. Dù cho lớp sóng kia đã xô bờ cuốn trôi mọi thứ đi thật xa:
"Đêm mình tôi níu bóng em
Em tựa như con sóng êm ðềm
Hòa vào khói sýõng, phủ kín màn ðêm
Bên bờ cát buồn thêm"

Dạ hương với ta không chỉ sâu lắng bởi giai điệu hay ca từ ngọt ngào. Dạ hương trong ta thổn thức bởi con tim anh. Khi ta nghe từng giọt rơi trên phím đàn...ta chạm tới nỗi đau anh vô hình...anh có đau không ?
"Em dường như đã khóc rồi
Ôi lệ em tuôn mãi không thôi
Chỉ vì thiếu anh đường khuya lạnh tối
Tìm nõi chốn không người"
Phố dài... ta cứ tìm mãi điểm bắt đầu kết thúc, để rồi trở thành kẻ đánh rơi hạnh phúc lúc nào không hay. Bỗng nhớ đến chuyện vòng tròn và miếng ghép hoàn hảo. Cuộc sống này vốn đã hoàn hảo, những ngýời quanh ta vốn ðã hoàn hảo. Chỉ có tâm hồn ta khiếm khuyết đánh rơi chính mảnh ghép của cuộc đời mình. Tìm mãi, tìm mãi... Ta đứng giữa ngã tý đường, giữa trái tim anh trống rỗng, heo hút mà ngỡ ở New York với những toàn nhà trọc trời lộng gió gai góc....
Thương anh! Thương ta! Cần lắm một bờ vai, cần lắm một bàn tay, cần lắm một nụ hôn... chia sẻ và được chia sẻ. Ta đã đi qua những chặng đường, chặng đường của ngày hôm qua. Ngày hôm qua rất gần, ngay kia thôi mà ta chẳng thể quay lại. Những lời yêu qua rồi ta mới chợt nhận ra ý nghĩa sinh tồn của chúng. Chúng hiện hữu chỉ bởi chúng cần được hiện hữu. Ta đã quên anh cần một người hiểu anh, cần một ngýời cùng anh dũng cảm đối mặt với những hố ðen bí mật trong đời anh. Và khi ngọn gió tan trong biển đêm, khi anh mang nỗi cô đõn một mình đi ta mới nhận ra, ta cần anh - bản rockballad của ta!
"Chẳng biết em đang nơi nào thế
Tự hỏi em nhớ chăng lời thề..."
Anh chạy trốn và ngủ quên trong nỗi nhớ em. Anh sẽ thức dậy khi tháng 9 kết thúc chứ? Nhý một lời hứa, chợt giật mình:
"Khi trời mưa đêm làm tim lạnh đau thêm
Chạy trong mưa... tìm chốn ngủ"
Mưa ngâu... Tháng này mưa ngâu, tháng của nỗi nhớ dài, nỗi nhớ của những dôi tình nhân đang chờ đợi trong xa cách. Nhớ một người trong xa cách hóa ra lại khó khăn đến vậy. Ta đã không hay ...cho đến khi ta nhớ anh....
"Bất ngờ tưởng đang mơ
Thấy anh và thấy em"
Hotmit_1989, HP, đêm mưa 27/08/2010