(Ấn F5 Nếu Bạn Không Nghe Được)
You Don't Know I Love You - Đây là một trong những bài hát hay nằm trong album của phim 200 pound beautiful girl ( sắc đẹp ngàn cân) sản xuất cuối năm 2006. Phim với sụ góp mặt của diển viên hiện tượng năm 2007 kim ah joong. Nhờ vai diển trong phim này mà ở liên hoan phim hàn quốc tổ chức tại HÀ Nội chị đã dành danh hiệu diển viên nổi tiếng nhất năm. Phim sắc đẹp ngàn cân không những nổi tiếng về nội dung mà còn có những ca khúc hay đứng top trong vài tuần liên tiếp.
You Don't Know I Love
You - Đây là một trong những bài hát hay nằm trong album của phim 200
pound beautiful girl ( sắc đẹp ngàn cân) sản xuất cuối năm 2006. Phim với sụ góp
mặt của diển viên hiện tượng năm 2007 kim ah joong. Nhờ vai diển trong phim này
mà ở liên hoan phim hàn quốc tổ chức tại HÀ Nội chị đã dành danh hiệu diển viên
nổi tiếng nhất năm. Phim sắc đẹp ngàn cân không những nổi tiếng về nội dung mà
còn có những ca khúc hay đứng top trong vài tuần liên
tiếp.
---
Lại Mưa rồi anh ạ. Đúng là em rất thích
mưa. Nhưng không hiểu sao em lại khó chịu thế này. Dường như em không còn thấy
thích thú với những cơn mưa nữa thì phải.
Hôm
đó anh nói qua thăm em, nhưng trời mưa…Em cứ chờ, chờ mãi…Nhưng anh không đến
được. Cũng chỉ vì cơn mưa ấy…
“Đường vào nhà em
rất bẩn. Nắng thì bụi mù. Mưa xuống thì lầy lội. Anh muốn sang cũng khó…”- Anh
hay càu nhàu như thế với em. Biết vậy nên mỗi khi cần, em toàn tự qua nhà anh-
dù mỗi khi em bước vào nhà anh, em luôn cảm thấy xa lạ và lạnh lẽo.(Dĩ nhiên là
xa lạ rồi, vì đó đâu phải là nhà em. Nơi đó cũng không phải dành cho
em.)
Em rất nhớ anh. Nhớ anh nhiều tới mức
dường như em có thể cầm nắm được nỗi nhớ ấy. Dù vừa mới gặp anh, em vẫn nhớ anh
như đã lâu lắm rồi em chưa được gặp anh… Em muốn ở bên anh thật lâu, muốn được
anh ôm thật chặt. Muốn nói với anh rằng : Em rất yêu anh. Hầu như tin nhắn nào
cho anh em cũng đều viết lên ba tiếng đó. Em cũng luôn cố cho anh biết em yêu
anh nhiều tới mức nào…Nhưng có lẽ em sẽ chẳng thể nào nói được hai chữ: Yêu
anh.

Em
là đứa luôn có rất nhiều chuyện để luyên thuyên, nhưng bên anh, em chẳng biết
nói gì cả. Thường thì những điều em muốn nói anh lại không muốn nghe. Em biết
anh chẳng khi nào để tâm đến việc em than vãn hôm qua em thế này, hôm nay em thế
kia. Phải nghe người khác nói những điều mình không thích cũng là một cực hình.
Em chỉ có thể nhìn vào đôi mắt anh để tìm kiếm điều gì đó mà chính bản thân em
cũng không thể biết được. Suốt thời gian đầu, em luôn gục vào ngực anh: Em không
thể nhớ nổi khuân mặt anh. Em nhớ đôi mắt to, nhớ cái mũi cao, nhớ nụ cười…Nhưng
em không thể hình dung được khuân mặt anh trong đầu mình. Anh đẩy cằm em: “Nhìn
kỹ vào không nhỡ ra đường anh gọi lại không nhận ra”. Làm sao em có thể không
nhận ra chứ?
Trước khi gặp anh, em nghĩ chỉ có
em mới trẻ con như thế. Từng này tuổi vẫn thích làm nũng, hay ăn vạ, lại hay có
những hành động được xét là: kỳ cục. Nhưng quen anh rồi, em thấy anh còn trẻ con
và kỳ cục hơn em.
Người ta nói rằng: Cần giống
nhau một chút mới có thể làm bạn. Cần khác nhau một chút mới có thể làm người
yêu. Em thấy mình dường như chẳng có điểm chung nào: về cách sống, sở thích…Khác
nhau nhiều vậy có yêu nhau lâu được không
anh?
Vì sao em lại thiếu tự tin về tình yêu của
mình như thế? Em rất yêu anh cơ mà!
Anh chưa
bao gờ nói yêu em đúng không? Anh chỉ nhắn cho em một dòng tin tiếng Anh: I LOVE
YOU. Em chẳng nói gì. Em biết là lúc đó anh chỉ đùa, chỉ thử hoặc chỉ… thế nào
đó tương tự. Em biết rõ răng anh chẳng có chút tình cảm gì với em cả. Em cũng
chảng buồn quan tâm. Em mới quen anh. Em mới gặp anh đôi ba lần. Em chẳng biết
gì về anh cả…Thậm chí, ngay lần đầu tiên khi mới gặp, em đã nói dối anh…Và rồi
mình dường như đã mất liên lạc nữa chứ…
Vậy mà
khi gặp lại anh sau tết, những cái em nghĩ trước đây tự dưng thay
đổi.
Trong điện thoại lúc nào cũng lưu toàn tin
nhắn của anh. Em nhắc đến tên anh nhiều hơn, nghĩ về anh nhiều hơn và em luôn
muốn được gặp anh. Em luôn cố gạt anh khỏi ý nghĩ của mình. Nhưng làm được việc
đó thật khó. Dường như là không thể.....
Em vẫn
luôn nhận thức được rằng: Với anh, em chẳng là gì cả… Nhưng em chấp nhận điều
đó.(Đơn giản bởi vì: khi yêu người ta mù quáng
mà!)
Anh hỏi em: "có yêu anh không”. Em lắc
đầu. Anh nhìn vào mắt em: “Không yêu sao lại để anh hôn”? Em không trả
lời.
Tình yêu là gì đó rất mong manh với em. Em
không hề dấu anh rằng em đã từng yêu và hiện giờ em cũng có rất nhiều người
yêu.

Khi
vào đại học. Em đã hoàn toàn trở thành người khác. Em không còn yêu cuộc sống.
Những gì em cố gắng, dường như đó là nghĩa vụ. Em cố sống để trả ơn bố mẹ… Em
không quan trọng chuyện tình cảm nữa. Hầu như ai nói yêu em, em đều đồng ý. Sau
đó em bỏ rơi họ. Đôi lúc em thấy mình tàn nhẫn. Nhưng có sao? Cuộc sống vốn khắc
nghiệt như thế mà. Cũng có mấy ai thật lòng với mình đâu mà mình phải thật lòng
với họ? Em cũng từng hôn ai đó. Nhưng em luôn thấy khó chịu. Cảm giác khác hẳn
khi em được nhận nụ hôn của anh.
Anh lặng lẽ.
Anh tin rằng với anh em không có tình cảm gì. Đó chẳng phải là điều em muốn
sao?
Nhưng rồi mỗi khi anh gọi, em lại đến. Em
đến với anh như ghé thăm hạnh phúc của mình
vậy.
Và chẳng cần nói, giữa mình xuất hiện một
mối quan hệ thật là lạ. Em cảm nhận được anh cũng có chút gì đó yêu
em…
Người ta nói rằng yêu và được yêu là điều
hạnh phúc. Với em, coi như đã có cả hai. Nhưng anh có biết yêu một người mà biết
rõ không có kết quả gì mà lại không thể ngừng yêu người đó cảm giác thế nào
không? Em biết anh còn nhiều điều cần phải lo lắng, suy nghĩ hơn…Nhưng... Càng
yêu anh nhiều em càng buồn. Đôi khi anh cũng nói về vấn đề này. Nhưng rồi anh
lại trấn an em rằng: “Cứ yêu đi, lo nghĩ làm chi cho
mệt!...”
Ừ! Thì cứ yêu đi, nghĩ làm gì cho
mệt.
Anh
có thể vô tư được vậy sao? Em là con gái. Dù em luôn cố tỏ ra mạnh mẽ, tỏ ra
ngoan ngoãn và chịu đựng. Nhưng anh biết sâu bên trong con người em là gì không?
Em là một kẻ ích kỷ. Ích kỷ tới mức em sẵn sàng làm người khác đau để mình được
yên ổn. Em muốn sống một cuộc sống yên bình…Dù có thay đổi về cách nghĩ, cách
sống nhưng bản chất lại không hề thay đổi.
Em
khao khát sự bình yên nhưng trong lòng lại chưa bao giờ có được điều đó. Yêu anh
rồi, những cơn sóng ngầm trong em lại càng dữ
dội.
Em muốn hỏi anh: Trong anh có khi nào thực
sự yêu em. Em muốn hỏi anh: Anh có khi nào để ý xem em đang nghĩ gì, đang cảm
thấy thế nào?. Em muốn hỏi anh: Có khi nào anh thực sự đứng vào vị trí của em để
có thể hiểu em - dù là một chút hay chưa?
Em
muốn nói với anh rằng: Nếu không thực sự quan tâm thì đừng cố tỏ ra như thế - Em
không cần người khác quan tâm, kể cả anh; Nếu không muốn thì đừng nói, em đâu
bắt buộc anh phải làm gì; Nếu đã nói: Khi nào có việc làm ổn định mới đi tìm
người yêu, sao lại để em yêu anh nhiều
thế?...
Nhưng rồi em lại không hỏi. Và em sẽ
chẳng bao giờ hỏi. Em không có tư cách. Em tự biết em là ai. Em đang ở
đâu.
Anh hỏi em: “Sao em không đòi hỏi gì ở anh
cả?” Em còn thiếu gì? Em muốn gì em cũng không biết. Và em có thể đòi hỏi gì ở
anh khi em luôn phủ nhận rằng em không yêu anh cơ
mà.
Mưa ngày càng nặng
hạt.
Em giận anh. Nhưng anh không biết và cũng
chẳng thể biết rằng em giận.
Anh khiến em tủi
thân và tự ái ghê gớm. Nhưng anh sẽ chẳng biết đâu vì em sẽ không để anh biết
rằng em luôn để ý những điều mà em nói rằng:
"không".
Em vừa xóa số điện thoại của anh trong
danh bạ. Cả số mới lẫn số cũ. Hy vọng rằng em sẽ không nhắn tin, không liên lạc
với anh nữa. Em muốn quên anh. Em cảm ơn cuộc sống đã cho em cơ hội được gặp anh
và được yêu anh. Nhưng… Em không hề biết yêu một người lại đau khổ thế này. Anh
không hề có lỗi gì nên em không thể trách anh được. Em chẳng trách ai cả. Em chỉ
có thể tự hậm hực với bản thân mình thôi.

Cảm
ơn anh đã đến và làm cuộc sống của em trở nên rực
rỡ.
Cảm ơn anh đã đến để em biết được rằng được
yêu và không được yêu cũng đau như nhau.
Cảm ơn
anh vì anh đã mang cho em những khoảng thời gian hạnh
phúc.
Anh biết không, bên anh dường như lúc nào
em cũng thấy vui. Em muốn ngắm nhìn gương mặt ngây ngô của anh. Muốn nhìn thấy
nụ cười vui vẻ của anh. Muốn nghe giọng nói chẳng giống ai của
anh.
Tính em rất hay giận, hay tự ái. Nhưng
chẳng khi nào em có thể giận anh lâu được. Cứ đọc những dòng tin ngốc nghếch,
ngu ngơ của anh; cứ nghe giọng nói sai chính tả be bét của anh; cứ nhìn gương
mặt ngây ngây của anh là em lại quên rằng mình đang
giận.
Vài lần anh gằn giọng với em: “ Dám xóa
số điện thoại của anh hả.” Đó là vì em luôn nhớ anh, luôn muốn nói chuyện với
anh mà anh thì không có nhiều thời gian. Nên em xóa số điện thoại của anh để sẽ
không liên lạc với anh trước…
Anh sẽ không biết
được rằng em yêu anh nhiều đến mức nào.
Và anh
cũng sẽ không bao giờ biết được rằng: Một ngày nào đó tên em sẽ chẳng có ý nghĩa
gì với anh cả.
Anh sẽ không biết cũng như em
không biết giờ này anh đang làm gì, nghĩ gì. Em không thể chia sẻ với anh những
lo lắng, những ưu phiền trong cuộc sống. Đúng như anh nói: “Đó không phải việc
của em”. Vâng. Đó không phải việc của em nên dù muốn quan tâm anh cũng khó. Em
chỉ có thể hỏi vài ba câu nhạt nhẽo…
Rồi cũng
sẽ có lúc em không đáp ứng được những mong muốn của
anh.
Rồi cũng sẽ có lúc anh chán
em.
Rồi cũng sẽ có lúc anh gặp một ai
khác…
Nhưng em sẽ vẫn yêu
anh.
Vẫn đến khi anh
gọi.
Vẫn chờ tin nhắn của
anh.
Vẫn mong đợi một điều gì đó mong manh -
không hẳn là hy vọng. chỉ là mong đợi
thôi.
Và: Anh không bao giờ biết
rằng: Em yêu anh đến mức nào!
You don't know I
love you
그댄 모르죠 혼자
숨겨왔던 나의 사랑을
소리내 웃어도 눈물로
흐르는 이런 내
맘을
그대 앞에선 괜한
미운말이 자꾸 나와요
이러는 내모습 나조차 싫은데
바보같이 난 그래요
그댈 바라면
바랄수록
가슴이 아파오네요
한번은 말하고 싶어져요
세상 가장 슬픈 얘기
You don't know
I love
you
어떻하나요 그댈
볼때마다 욕심이 나요
가질수 없는데 그럼 안되는데
바보같이 난 그래요
그댈 바라면
바랄수록
가슴이 아파오네요
한번은 말하고 싶어져요
세상 가장 슬픈 얘기
You don't know
I love
you
나 눈을 감으면
그대가 오네요
내 꿈속으로 와 속삭여주고
그 아름다운 미소로
날 감싸주네요
그댈
바라면 바랄수록
가슴이 아파오네요
한번은 말하고 싶어져요
세상 가장 슬픈 얘기
You don't know
I love
you
----
kudael mo-reu-jyo
honja
som-gyowatdon naye sarangul
sori-nae
u-sodu
nunmul-lo hurunun iron nae
ma-mul
kudae apeson
kwae-nhan
miyunmari jakku nawayo
iro-neun nae-mosub najocha
shironde
pabokachi nan
kurae-yo
kudael baramyon
baralsurok
gasumi apa-oneyo
hanbo-neun marhago
shipojyoyo
sesang gajang sulpun yae-gi
You don't
know I love you
ottokhanayo
kudael
bolttae-mada yokshimi nayo
kajilsu
omnunde kurom andwenunde
pabogachi nan
kurae-yo
kudael baramyon
baralsurok
gasumi apa-oneyo
hanbo-neun marhago
shipojyoyo
sesang gajang sulpun yae-gi
You don't
know I love you
na nunul
kamumyon
kudae-ga oneyo
nae kkumsokuro wa
soksakyochugo
ku arumda-un misoro
nal
kamssajuneyo
kudael baramyon
baralsurok
gasumi apa-oneyo
hanbo-neun marhago
shipojyoyo
sesang gajang sulpun yae-gi
You don't
know I love you
Xương rồng
Email : dieukhongthemat_912005@yahoo.com
"Cảm ơn anh đã đến để em biết được rằng được yêu và không được yêu cũng đau như nhau"
"Em sẵn sàng làm người khác đau để mình được yên ổn. Em muốn sống một cuộc sống yên bình…Dù có thay đổi về cách nghĩ, cách sống nhưng bản chất lại không hề thay đổi.
Em khao khát sự bình yên nhưng trong lòng lại chưa bao giờ có được điều đó. Yêu anh rồi, những cơn sóng ngầm trong em lại càng dữ dội'
Thấy sao giống một người...
hien
Email : never.neu@gmail.com
toi cung giong ban.that buon khi nguoi minh yeu khong hieu duoc cam xuc cua minh.
hien
Email : never.neu@gmail.com
Tôi cũng giống như bạn, thật buồn khi người mình yêu không thể hiểu được cảm xúc của mình.
meomeo
Email : number_co7@yahoo.com
Người con gái này chính là tôi! Thật kỳ lạ khi nhìn thấy chính mình trong dòng cảm xúc của người khác. Anh bảo tôi rằng "em yêu bằng cái đầu mà k có con tim"...
Tôi giống cô ấy 1 cách kỳ lạ, cũng đọc bài này vào 1 chiều mưa, cũng nhớ anh như có thể cầm đc nỗi nhớ ấy, cũng 1 nỗi mong đợi mong manh...
Flor
Email : iloveh_kk@yahoo.com
"Cảm ơn anh đã đến để em biết được rằng được yêu và không được yêu cũng đau như nhau!" :) Chỉ cần anh được hạnh phúc...! ...Nhưng... Em vẫn là một kẻ vô cùng ích kỷ!
maiyeuanh
Email : kellynb88@yahoo.com
du biet mai chi la mong nho anh, du khong den duoc voi nhau nhung anh van mai la mot nguoi dac biet trong tim em!