Gắn với
kỉ niệm mơ hồ nhưng vẫn mãi luôn tồn tại trong ngăn kéo kí ức…
Nhóc,
kém ta tới 5 tuổi, gọi vậy vì sự tình cờ quen biết của ta với nhóc qua
thế giới ảo trải qua như một cung đàn dạo êm đềm. Nói chuyện với nhóc
qua điện thoại từng đêm như một kỉ niệm đẹp về những ngày tháng chênh
vênh với mối tình đầu của ta. Qua nhóc, ta biết, không chỉ những mối
tình ngốc xít là những cảm xúc mang vị đắng mà nó còn rất ngọt ngào nếu
ta biết nhìn tới mặt tích cực, bỏ qua những lỗi lầm không đáng có..
Nhóc!
Giọng ngọt như kẹo anphelibe. Ta miền Bắc và nhóc miền nam, nhóc sống
có định hướng tương lai, và có lẽ, hai kẻ cô đơn xa lạ trong thể giới ảo
đã vô tình kéo nhau xích lại với những điểm chung. Qua nhóc ta biết
nhiều hơn về cá tính và qua ta, nhóc sẻ chia được nỗi cô đơn của một cậu
ấm trong một chiếc tổ mà ba mẹ vô tình quên mất sự ấm áp của yêu
thương!
Nhóc luôn
khiến ta ấn tượng với những kiến thức nhóc tự học được từ cuộc sống, sự
hiểu biết của nhóc đôi khi khiến ta cảm thấy mình hơn tuổi nhóc mà thực
ra không xa lắm với tầm hiểu biết của nhóc.
Nhóc hay nghe nhạc
của những người chưa nổi tiếng, nhưng khi người ấy nổi tiếng rồi thì
nhóc lại rời xa và lặng lẽ theo những ngôi sao đang âm thầm tỏa sáng..
Ngày ấy, nhóc nói nhóc thích nhạc
Lê Cát Trọng Lý,
ta nghe tên ca sỹ đó thấy ấn tượng, nhưng do điều kiện chưa tiếp xúc
nhiều với mạng net, ta chưa nghe nhạc Lê cát bao giờ. nhưng...
Xa
nhóc... xa một giấc mơ ảo mà lại rất thực để trở về đời thường, ta đến
với Lê cát qua bài hát Lúng ta lúng túng, một giấc mộng thầm kín như
muốn bật khóc bởi những vụng dại đầu đời. Ai nói quả cấm là ngọt ngào?
Nó còn là vị đắng của sự thiếu chín chắn...
Đến một ngày..., ta
cảm thấy mình cần trầm hơn, cần lặng hơn trước những xô bồ của cuộc
sống. Ta đến với nhạc Lê cát. Nó gần gũi hơn với tâm hồn ta qua tiếng
ghi ta trầm buồn, qua giọng hát nhẹ như hơi thở trong đêm, ru hồn ta với
nỗi buồn của Lê cát..
Một dạo, ta rất mê nhạc Trịnh, nhưng sự
từng trải cũng
chưa đủ nghiệm để đằm mình vào lời gió bay trong tim của Trịnh. Ta tìm
đến với một màu sắc riêng mà ta nghĩ nó hợp hơn với tâm hồn đang đi tìm
chính mình, tìm ta là ai trong cõi mênh mang của đất trời này...
Mùa yêu...Mùa
Hè đã qua, ta lại thêm một tuổi mới, những ngày trời sắp lập thu thì
mưa bão nhiều hơn, cũng như yêu thương, dâng tràn theo mùa...
Ta không gọi
mùa xuân là mùa yêu bởi ta nhận ra, sự có mặt của ta trên đời đáng để ta tự hào gọi là mùa yêu! bởi...
Ta được yêu ..
Và gió ru tình ta mây đan gối êm dịu dàngKìa nắng lên ngoài song, xin ta chút con tình nhạtNày ta yêu ta hôn ta say ta khátNày ta yên ta nghe bên tai ta thì thầmKhoảng
lặng tâm hồn luôn là nỗi nhớ với những ai đang bon chen với dòng đời
ngoài kia. Khi đang đi ngoài đường với bụi, với những âm thanh náo nhiệt
của Hà thành thì ta lại muốn mình mơ màng với gió, với mây bên chiếc
ghế mây, tay cầm một cuốn sách để có thể thả mình trôi theo nỗi nhớ… xa
xăm..
Như một người bạn, nắng vươn tay qua song cửa gọi ta đến
với chút tình nhạt cuối mùa. Ta cứ định rằng, mùa hè sôi nổi với tình
yêu ngọt ngào say đắm nồng nhiệt thì giờ đây những cơn mưa đẩy hè đi như
chút tình dần nhạt theo gió, cũng như ta lúc này, băn khoăn nên yêu hay
thôi đừng yêu nữa, đừng quay lại nữa.. Bởi biết đây đấy, yêu lầm yêu
lại càng lầm hơn thì sao... Nỗi nhớ về những khoảnh khắc ngọt ngào yêu
thương khiến ta như ru mình, nhưng... chợt tỉnh mộng theo nắng hắt tàn
bên song, nhìn ra bầu trời cao rộng ngoài kia... Phải chăng, tình đang
nhạt trong tim ta?
Dù biết, cõi lòng không khước từ những phút
giây muốn hôn, muốn say, muốn khát, muốn được giao cảm với ai đó, để
biết mình cần lắm một bờ vai, để biết yêu hơn phút giây được nắm tay
người ấy đi khắp đất trời.. Nhưng tất cả đó chỉ là ta đang yên lặng
thôi, đang ru mình bởi lời thì thầm của nỗi lòng chú chim non sợ bay sau
lần tập bay đầu tiên thất bại.
Gió... thì thầm kìa anh. Nắng...
thì thầm kìa em. Chân ta đi hôn mặt đất nồng ấm. Tim ta say yêu con gió
lang thang. Và tóc ta khát mãi trời xanh tươi. Và mắt ta thương cái nhìn
điêu linh.
Tình
yêu muôn thuở luôn cần có chất xúc tác. Anh và em, đôi ta như gió và
nắng, bởi nắng gió làm buổi chiều như hòa theo giấc điệp trong khu vườn
bí mật. Gió thì thầm gọi anh, như bao đời này trong ánh nhìn của nhân
loại. Sao gió lại gọi anh mà không phải là em? Phải chăng bởi anh luôn
đi xa, luôn hoài bão với khát vọng nên gió như người bạn cùng tâm hồn
anh lang thang nơi xa mãi? Phải vậy nên em là nắng, mãi chiếu ánh nhìn
say yêu theo cơn gió lang thang, nên thời gian hóa tóc xanh kia đợi chờ,
ngước nhìn bầu trời xanh em tự hỏi: phải chăng vườn yêu mãi là bí ẩn
với ta? Nhớ, như một sự thật hiển nhiên, chân ta đi hôn mặt đất nồng ấm!
Như hồn ta nâng theo gió, theo điệu ghi ta. Giọng ca ngọt ngào của Lê
cát ru ta trong chiều hè đã tàn...
Thương anh thương anh thương vô cùngYêu em yêu em như điên dạiThương ta thương ta hết kiếp nàyThương cho đêm không tan ngày không úa...Gạt
đi những nắng, những gió của vườn yêu, trong mắt em là cái nhìn điêu
linh mơ hồ, là chút dự cảm của hồn yêu, muốn nhiều điều lắm! Được thương
anh suốt chặng đời dài cả quá khứ, hiện tại, tương lai. Dù biết, thương
vô cùng đó. Có khó không anh? Bởi em biết, em thương vậy chưa đủ. Bởi
em biết, em thương thôi, nhưng anh là yêu. Chưa ai yêu em nhiều như thế,
chưa ai anh à, như điên dại. Những lần em xa khu vườn tĩnh đến với chốn
phồn hoa, anh lại sợ em lạc lỗi nơi đất người. Anh yêu em khi em là
chính em: yên ổn trong giấc mộng, không bon chen với đời.
Có nên
chăng, em tự thương em, thương cái ta cô đơn hết kiếp? Làm sao để hồn
mình trốn mãi trong vườn yêu được đây anh ơi, khi những đời thường là
gió gọi anh phiêu khắp nơi trời rộng, là nắng lên ngoài song gọi hồn em
tỉnh giấc với mùa yêu? Em yêu, yêu nhiều lắm, không chỉ anh, mà còn là
sự khát khao muốn yêu thật nhiều. Giấc mơ được bay, chú chim non ngày ấy
muốn thật sự được bay. Anh à, nó vượt qua được sợ hãi của lần vấp ngã
đầu tiên, là vì bầu trời tươi xanh ấy là để loài chim dang rộng cánh ước
mơ.
Bởi lạc lối, bởi lỡ dở nên tình yêu ta mãi như khu vườn bí
ẩn, mãi chỉ tiếp tục đi dù mùa yêu đang vẫy gọi. Nhưng thương mãi chỉ
khiến cho đêm không tan và ngày không uống được hết nỗi lòng của hai ta.
Mùa yêu... cho những ai đang muốn nhớ lại những kí ức ngọt ngào.
Mùa yêu.. cho những chú chim non muốn dang cánh tung bay trên bầu trời ước mơ...
Mùa yêu...cho một mùa mới. Ta đến với nhạc Lê cát để trải lòng mình với những giọt ghita ngọt ngào!