|
Đó là tên một bài hát mà tôi thường ngân nga mãi trong tháng sáu này. Nhìn ngắm các ca sỹ hát bài này mà lòng tự hỏi không biết “tình yêu ở lại là tình yêu buồn hay vui". Mà sao phải buồn nhỉ "đã hết buồn và hết vấn vương,đã hết hờn giận hết nhớ thương”. Cuộc sống vẫn luôn mới khi ta vẫn còn tình yêu mà. Sáng nay dậy sớm vào net tải một hình ảnh mùa thu nhẹ nhàng về làm hình nền máy tính mà lòng thấy nhớ cốm Vòng , nhớ hoa…chợt nhớ lại đoạn đối thoại anh và em trong những ngày đầu tháng âm lịch lôi nhau đi mua hoa Nghi Tàm.
“…Mùa thu đến nhẹ nhàng, mùa thu rất trong…chuyện xưa đã xa dần, rồi cũng lãng quên, tình yêu vẫn vô hình sống với em” Gần một năm sau, tai đây tôi cũng tự hỏi tình yêu nào ở lại với tôi, ở lại với bạn bè, hay có còn sót lại một chút gì ở lại với em…Cuộc sống vẫn bình lặng trôi đi như vốn dĩ nó tạo ra. Khi cây cối vẫn vàng rực sắc mùa thu, ngỡ như một tình yêu mới lại đến (một tình yêu khám phá) khi người ta tự cho phép mình đi lệch những quy tắc đạo đức vô hình, khi người ta tự quên đi hết những muộn phiền đang đối diện. Hai tình yêu khác nhau, một muộn màng, một vừa quay lại khởi đầu nơi nó luôn tồn tại để bản thân được khát khao "đã hết hờn giận hết nhớ thương…đã hết buồn và hết vấn vương…” Bài hát không nặng về câu từ không có nỗi buồn vui rõ rệt có lẽ chỉ là “man mác” vừa đủ để người nghe tự cảm nhận theo niệm ý của họ mà thôi."Tình yêu ở lại" là một phép nhiệm màu, ở lại để xuyên thời gian ”…và đã hết ngồi nhìn mãi bóng đêm, sớm nay em lặng ngắm vệt nắng cuối thềm…” ở lại cho riêng đôi bạn trẻ cùng ngắm vệt nắng trên hồ Tây xa xăm, cả khi bình minh cũng như hoàng hôn.. Há không phải tình yêu luôn ở đó sao, ngay cả khi sống cách xa nhau về khoảng cách và thời gian.

Bài hát nhẹ nhàng lời mộc mạc như dư vị của mùa thu… Đã hết rồi ngày nắng chói chang Lúa đã vàng chiều đã khói sương Và đã hết rồi mùa bão với giông Gió thu trong vườn vắng man mác hương đêm
Đã hêt buồn và hêt vấn vương Đã hêt hờn giận hêt nhớ thương Và đã hết ngồi nhìn mãi bóng đêm Sớm nay em lặng ngắm vêt nắng cuối thềm Mùa thu đến nhẹ nhàng Mùa thu rất trong Dòng sông lắng đọng dần Sông rất trong Chuyện xưa đã xa dần,rồi cũng lãng quên Tình yêu vẫn vô hình sống với em
|