|
Quen nhau chính thức một thời gian dài, chúng mình mới nắm tay. Bọn bạn cứ hỏi: “Nắm tay chưa mày”. Tụi nó hỏi mãi mà em cũng ngượng ngùng vì anh vẫn chưa nắm tay em. Khi nắm tay em, cái cảm giác lăn tăn nữa có, nữa không mà em đang cảm nhận từ anh thật khó quên.
|
 Ngô Thụy Miên gọi bài hát là Giáng Ngọc Nhưng nhiều người vẫn quen gọi là Dáng Ngọc
| Bàn tay năm ngón em vẫn kiêu sa Vẫn tóc mây bay má môi hồng thấm Gót bước nhẹ vương ý thơ Tình yêu nào vương mắt ngọc Mơ ước vẫn chưa phai nhòa
Em nhớ vào một ngày lang thang trên phố, anh đã tìm và nắm lấy bàn tay em. Anh nắm thật chặt tay em trong bàn tay mình. Trái tim em run lên. Trái tim biết rung động và thổn thức đến lạ kỳ. Cảm giác ấy của em khó có thể mà diển tả được bằng câu, bằng chữ. Chỉ biết rằng cái cảm giác ấy hạnh phúc lắm! Cái cảm giác đã cho em biết rằng em sẽ gắng bó mãi với một người.
Và một lần thôi xin mắt em cay Xin hết đi hoang những chiều buồn say Và xin rằng mưa vẫn bay Tình yêu nầy dâng mắt ngọc Son phấn xin đừng ướt mi ...
Nhiều khi, chúng mình cãi vã, giận hờn. Vậy mà chỉ một cái nắm tay thật chặt đã xóa đi tất cả, nhiều hơn cả cái ôm. Không ngôn ngữ mà còn hơn cả ngàn lá thư xin lỗi, đó chính là những cái nắm tay.
Chiều buồn mưa bay, gió lay Một mình cô đơn bước chân âm thầm Và tình yêu vẫn nhớ nhung trong lòng Mộng mơ giăng kín nét mơi Thiên Thần...
Đã nhiều năm rồi, trong giấc ngủ muộn màng em vẫn nhớ về anh. Nhớ đôi bàn tay đã dìu em đến bến bình yên trong phút đầu hạnh ngộ. Chợt em nghe thấy lòng mình tiếc nuối. Sao đôi bàn tay ấy không dìu em đi phần còn lại của cuộc đời mình.
Lặng nghe xa vắng nghe tiếng cô liêu Tôi vẫn đi hoang những chiều buồn say Tình yêu đành thôi ước mơ Tìm quên bằng men ý nhạc, Duyên ước xin đành kiếp sau...
|