|
Ca khúc vang lên trong nhịp mưa nhẹ nhàng vẳng đến trong tiếng sầm rền vang xa thẳm nơi phương trời xa. Một không gian thích hợp để chàng ca sĩ trầm lắng tâm hồn và thả trôi trí óc, wander theo những kỉ niệm, những hồi ức, những day dứt không thôi...
I recall one summer' s nịght Within the month of June Flowers in mahogany hair And smell of earth in bloom Only such a melody Comes without a sound More than faintly heard by those Who know what they have found Now it' s just a memory
Gợi lại trong tôi đêm hè tháng sáu Rực thắm hoa điểm tóc em Rực thắm hồi sinh đất trời từ đó Nhưng... Ôi, chỉ là những giai điệu Vắng đâu âm thanh xa rời Và được lắng nghe yếu ớt Từ những tâm hồn nhìn biết Nắm bắt được gì trên đời Kỷ niệm lại tràn về thực tại
Chàng trai đang rực sống lại với những hồi tưởng, sống với tâm hồn đang lang thang về những miền chìm bóng, những miền trí óc đã ngủ sâu bao lâu nay. Về thời gian được thấy mình hiện hữu trong tình yêu, trong những ước mơ và niềm tin vào cuộc sống đang nở hoa.
Những bông hoa rực rỡ trên mái tóc hung đỏ của em, mang lại sự sống cho cả thế giới của tôi. Và rồi, sự sống, tình yêu và niềm tin trong chàng trai cũng theo đó mà được nở rộ, được bùng lên những ngày tháng ngọt ngào trước kia. Chỉ là trước kia thôi, vì giờ đây tất cả không còn hiện hữu nữa. Không có em ở đây, chỉ mình tôi im lặng trong chiều mưa, lang thang tìm về với chút gì của ngày xưa còn sót lại...
 Không có em ở đây, chỉ mình tôi im lặng trong chiều mưa, lang thang tìm về với chút gì của ngày xưa còn sót lại...
Silently we wander Into this void of consequence My shade will always haunt her But she will be my guiding light Silently we wander In search of truth and confidence So many hopes were lost here Along the way From morning to night
Tôi lục tìm trở lại Những gì đã gây ra Đã luôn làm em phải bận tâm Nhưng em hãy luôn là ánh sáng soi đường cho cuộc đời tôi Tôi đang ngồi đây, trầm ngâm Những muốn tìm ra sự thật và niềm tin của cuộc đời Những mong ước xưa đã mất hút Theo chiều dọc từ ngày sang đêm
Nếu như ban đầu ca khúc được dẫn dắt bằng một giọng vocal nghe thật buồn, man mác và da diết pha đôi chút nhẹ nhàng của hối tiếc thì đến đây giọng chàng trai như nghẹn lại, như cố chìm đi những tiếng nấc, tiếng nói của sự day dứt. Tiếng nói của cái ngoái nhìn lại những cánh đồng xanh thẳm đầy hoa với bầu trời bình thanh thản vốn là nơi nương náu bình yên cho những ngày tháng đã qua. Tất cả như đối nghịch với thực tại mà ca khúc đã vẽ nên trong trí tưởng tượng của tôi, về một đêm mưa buồn, tĩnh lặng. Một chàng trai trầm ngâm ngồi bó gối bên khung cửa sổ, dõi ánh mắt về một nơi xa xăm, hư ảo.
Dõi ánh mắt như muốn lục tung cả đêm tối. Chàng trai đã đánh mất ý nghĩa và niềm tin vào cuộc sống. Và trên con đường tìm lại những báu vật bị đánh cắp đó, chàng trai vẫn luôn mang theo bên mình hình ảnh của người thương - của cô gái mà chàng đã gây ra không ít lỗi lầm. Nàng sẽ là ánh sáng dẫn đường cho chàng trong đêm tối, sẽ là ánh sáng duy nhất trong lúc chàng trai lang thang trong sự tĩnh lặng của màn đêm đen mịt mùng. Chàng trai ngồi đó, thân xác bất động còn tâm tưởng thì lang thang đến tận những miền đất quá khứ, đi tìm lại quá khứ để mong tìm lại được tương lai.
Meet me by the wishing bell In cover of the moon Whisper to me tenderly That I will see you soon Sing that song from long ago So I remember you Flowers in mahogany hair And mellow days in June Only for the memory
Hãy cầu chúc cho anh và nhìn lên mặt trăng kia Nói nhỏ với anh rằng Chúng ta sẽ còn hội ngộ Hãy cất lên ca khúc của chúng ta Và sẽ mang em đến cho anh Cùng những bông hoa trên mái tóc hung đỏ Vào một ngày tháng 6 ngọt ngào Chỉ để cho kỷ niệm thôi em!
Những giai điệu chỉ có chàng và cô gái lúc đó là hiểu thấu. Những giai điệu mà chỉ có người đang ngời sống trong hạnh phúc mới cảm nhận hết được. Chàng trai đã mường tượng nên cảnh hội ngộ và chuyện trò với cô gái. Và thật dễ hiểu, thật dễ cảm thông vì sao chàng trai lại ngồi đó và vẽ nên mọi điều hư cấu trong tưởng tượng của mình.
Và như không thể silent được nữa, tâm thức của chàng trai những muốn gào lên thật to:
Silently we wander Into this void of consequence My shade will always haunt her But she will be my guiding light Silently we wander In search of truth anh confidence So many hopes were lost here Along the way From morning to night
A vâng, đó chính là sự lang thang, sự kiếm tìm. Và có nên chăng khi tôi còn hiểu đó là sự trốn chạy thực tại vô nghĩa, trốn chạy thực tại không niềm tin và hy vọng, để về với quá khứ tươi đẹp những mong lượm lặt được chút gì là ánh sáng, là bình yên làm hành trang cho đoạn đường lang thang tìm đến với tương lai.
Ca khúc kết lại với hai câu hát đầy ý nghĩa:
From ashes we were born In silence we unite
 Từ tro tàn nhân loại hồi sinh Trong tĩnh lặng đôi ta tái hợp
Có lẽ đây là điểm sáng nhất của toàn ca khúc. Phải chăng một triết lý, một ý nghĩa mới của cuộc sống mà chàng trai đã kiếm tìm được cho mình? Vâng một niềm tin, một niềm tin vào sự hồi sinh cho những gì đã đánh mất, một sự hồi sinh cần thiết để cho tâm hồn chàng trai thôi khỏi phiêu bạt trong cõi hoang vu, xa vắng. Một điểm sáng tuy nhỏ nhoi nhưng sẽ ngời rạng hơn trong đêm tối để chiếu sáng lung linh cho cả ca khúc này sẽ giúp chàng trai thôi không ngoái nhìn lại quá khứ với ánh mắt hoài niệm mà có thế hướng ánh mắt đăm đắm đó đến một chân trời hiện hữu trong tương lai kia. Một nơi yên bình và sự sống sẽ trở lại, và chắc chắn sẽ trở lại. Và trong tâm thức của mình chàng trai vẫn thầm cầu nguyện một ngày kia chàng có thể tái hợp đưọc với cô gái của mình - ngọn đèn soi đường cho chàng. Dù chỉ dám thầm mong ước trong bóng đêm, trong cái tĩnh lặng của ranh giới giữa thực và mộng, giữa hư và ảo thì đâu đó trên chặng đường lang thang của mình, chàng trai vẫn le lói nhìn thấy điểm sáng kia và vụt đuổi theo nó. Tiếng nhạc cùng giọng ca như đồng thời đẩy lên cao trào và rồi, tất cả vỡ òa. In silence we unite...
Từ hiện tại đến tương lai ngời sáng và hiện hữu kia...
(Nguồn: Diễn Đàn Việt Nam Cây Đa )
|