|
Trên con đường đầy lá rụng này, trước kia vẫn có Anh sánh bước bên Em. Vậy mà giờ đây, chỉ mình Em lặng lẽ trong phố chiều và rồi bất chợt nghe thấy lòng mình trong lời hát: "Và em đã yêu, và em đã mơ / Mơ đến thiên đường nơi ấy mai này chỉ còn hai chúng ta..."
 Để mặc gió làm tóc Em bay, để mặc những dòng nước mắt lăn dài trên má, Em thả hồn mình cuốn theo giai điệu ấy và nhớ về Anh!
Có lẽ Anh không bao giờ hiểu được những cảm xúc của Em khi lần đầu tiên chúng mình gặp nhau - và đó cũng là lúc Em nhận ra: Em đã dành cho Anh một ngăn rất riêng nơi trái tim mình!
"...Dù anh rất xa, dù anh thoáng qua
Nhưng em vẫn nhớ gọi tên anh mãi khi gió xuân về..."
Và Em đã yêu...! Em đâu thể nhìn thấy trước tương lai để chạy trốn tình cảm đang lớn dần lên nơi trái tim mình. Em cũng chẳng thể ngăn tâm trí mình thôi nhớ về anh, thôi mang hình bóng Anh theo vào những giấc mơ.
"... Anh, giờ đây anh đâu biết rằng
Xa nhau đôi ta rất buồn, gần nhau vui được gì đâu!..."
 Bình yên để gió đưa Em về... nơi chưa bắt đầu!
Vậy mà, giờ đây tình yêu ấy đã tan nhanh như làn gió... Xa nhau thì vương vấn, nhớ nhung nhưng bên nhau lại không cảm thấy bình yên trong ý nghĩa đích thực của tình yêu. Bình yên để gió đưa Em về... nơi chưa bắt đầu!
"...Xin, xin yêu thương như chưa bắt đầu
Xin quen nhau như quen phút đầu, vẩn vơ kỷ niệm yêu dấu
...Dù anh rất xa, dù anh thoáng qua
Nhưng em vẫn nhớ những giấc mơ dài theo gió bay"
|