Mỗi thời đại âm nhạc đều xuất hiện những gương mặt tiêu biểu. Nhưng với thực trạng âm nhạc những năm gần đây, điều này đang trở thành một khao khát xa xỉ.
10 năm trước, mở đĩa lên người nghe nhận ra ngay đâu Thanh Lam, đâu Hồng Nhung, Mỹ Linh, Bằng Kiều… Cũng từ đó nhạc trẻ phất lên nhanh chóng. 5 năm tiếp theo, vẫn còn nhận ra thêm Hà Trần, Đàm Vĩnh Hưng, Quang Dũng… Từ đây nhìn 5 năm tới, khi những gương mặt trên đã vào hàng có tuổi, sẽ còn có ai mới?
Dù thời gian có qua 40 năm hay lâu hơn nữa, người mộ điệu vẫn không thể lẫn không thể quên giọng hát Lê Uyên “thần sầu”, hay Lê Dung chứa lửa… Những giọng hát ấy biết cách thoát khỏi bóng cây cổ thụ và ươm cho mình một chỗ đứng riêng bằng khả năng thiên bẩm, cộng thêm nỗ lực không ngừng. Mỗi thời đại âm nhạc đều xuất hiện những gương mặt tiêu biểu. Nhưng với thực trạng âm nhạc những năm gần đây, điều này đang trở thành một khao khát xa xỉ. Nhạc trẻ Việt đang bị đồng hóa, từ sáng tác đến những giọng ca trẻ có chất. Nhạc sĩ Quốc Bảo nhận xét rằng, một giọng hát hay là giọng hát được phát ra từ thanh quản đặc biệt hơn người thường. Thanh quản, nếu không phải qua khổ luyện, sẽ chỉ là một chiếc máy karaoke đã được định sẵn tempo. “Người ta đang nói về đợt sóng mới, dòng chảy âm nhạc mới nhưng hạt nhân của nó - những thanh quản đại diện, lại chưa thấy lấp ló một chỗ đứng riêng”, Quốc Bảo lên tiếng.
Từ Sao Mai đến Sao Mai điểm hẹn, vòng qua Vietnam Idol, tới Bài hát Việt, thêm Album vàng rồi Liên hoan các ban nhạc trẻ… những sân chơi cho “ra lò” Ngọc Khuê, Khánh Linh, Tùng Dương, Phạm Anh Khoa... Cùng với cách giới thiệu chính quy này, thị trường âm nhạc cũng ra mắt nhiều gương mặt chưa đoạt bất kỳ giải thưởng nào nhưng lại được các forum nhạc trẻ cấp bằng, các ông bầu đỡ đầu. Sự xuất hiện của các gương mặt mới tưởng sẽ mang tín hiệu mừng cho nhạc trẻ Việt khởi sắc, đa dạng hơn. Nhưng đến giờ, những gì còn lại chỉ thưa thớt. Một vài người sau những thành công đã chọn cách thu mình. Đa phần khác tiếp tục đi theo thị hướng chung, dễ dãi và na ná. Chia sẻ bức xúc này, nhạc sĩ Dương Thụ bảo rằng: “Ngày nay ai muốn thành ca sĩ cứ việc đến studio mà mix tiếng. Còn muốn thành ‘sao’ thì cứ làm liveshow và nhảy thật giỏi. Khán giả sẽ ngộ nhận, không biết ai là nghệ sĩ trình diễn và cũng chẳng biết đâu là giọng hát thật”.
10 năm trước, những đợt gió mới tràn vào, mở ra cửa sổ thông thoáng cho thị trường nhạc trẻ Việt phát triển. Có chìa khóa trong tay, nhưng theo thời gian, chính những người tạo ra nó lại loay hoay với cách sắp xếp trong căn nhà của mình. Câu chuyện âm nhạc 10 năm trước như một trang sách đọc mãi chưa thấy sang trang. Người yêu nhạc cũng tự hỏi, khi nào nhạc trẻ Việt mới lại có những ngôi sao đích thực. Điều này chỉ có thể hỏi các ông bầu, những người “đãi cát tìm tài năng” để hiểu cặn kẽ rằng: thế nào là một giọng ca hay?