"Thôi em đừng đến" trải ra trước mắt người nghe không gian mênh mang với "lá vàng rụng nhiều rồi, trời xanh xanh quá, nắng chiều thì nhạt," mênh mang một nỗi buồn dìu dịu. Những lời thủ thỉ tâm sự của tác giả cứ nhẹ nhàng mà dằn vặt và đọng lại trong tâm trí người nghe.
"Biệt" - không mang đến nhiều bất ngờ mới mẻ. Một bản pop được Dương biến đổi thành "ca khúc của Tùng Dương."
"Mẹ gánh nước" phảng phất chút gì đó vừa sang trọng (của âm hưởng classic) vừa rất đỗi quen thuộc (hình ảnh người mẹ gánh nước). Trong "Mẹ gánh nước," Hà Trần không 'quái' như những gì người ta bắt gặp trong phong cách của ca sĩ Trần Thu Hà thời gian vài năm trước. Rất "hiền," trữ tình, Hà Trần thay tác giả tâm sự chuyện về mẹ với tình cảm yêu thương trìu mến của người con dành cho mẹ thân yêu.